Thiết kế
Mình thích những máy vuông vức như Optimus G, nhưng với một máy có màn hình tới 5,2″ thì có lẽ thiết kế vuông không còn phù hợp, do đó LG đã chuyển sang dùng kiểu bo tròn bốn cạnh và bốn góc để máy nằm nhẹ nhàng trong lòng bàn tay và không làm cho chúng ta cảm thấy như đang cầm một cục gạch.
Trong lúc xài G2, mình cùng lúc có được thêm nhiều máy khác như Note 3, Xperia Z1, HTC One, Lumia 1020 và cả Galaxy S4. Nếu chỉ xét về cảm giác cầm đã tay hay không thì mình đánh giá G2 cao nhất. Phần khung viền 4 cạnh của máy tuy được làm bằng nhựa giống mặt sau nhưng nó mang lại ưu điểm là sẽ tạo cho người cầm một cảm giác đồng nhất từ mặt sau ra tới bốn cạnh bên. Trong khi đối với Galaxy S4 có khung viền giả kim loại, đường tiếp nối giữa phần mặt sau và phần khung được làm chưa tốt, chưa liền lạc nên khi cầm vào sẽ tạo ra cảm giác cấn tay ngay chỗ nối. Những máy còn lại như Z1 hay One thì bốn cạnh dưới được bo tròn chưa nhiều nên khi cầm cũng không thoải mái như G2.
Quay lại với chiếc G2, mặc dù vỏ máy được làm bằng nhựa nhưng cầm máy không hề ọp ẹp. Chiếc Optimus G Pro đời trước tuy mạnh nhưng mình không thích vì hình dáng và cảm giác cầm quá giống một máy Samsung. Còn G2 thì hoàn toàn khác, nhất là hai cái viền màn hình trái và phải quá mỏng, mỏng đến nỗi khi bật màn hình lên thì bạn sẽ quên mất mọi thứ xung quanh nó, không biết do vô tình hay cố ý mà mắt bạn sẽ chỉ tập trung vào mỗi màn hình đó mà thôi. Lý do tại sao thì mình sẽ nói rõ trong phần đánh giá màn hình ở dưới đây.
Bên cạnh đó, LG G2 cũng là chiếc điện thoại Android đầu tiên dám bỏ hết mọi phím cứng trên bốn cạnh viền, bao gồm phím nguồn và hai phím chỉnh âm lượng. Do đó khi sử dụng G2, bạn không cần băn khoăn phím nguồn nằm ở bên trái hay bên phải, có dễ bấm không, ngón tay ngắn có với tới không… Vì đơn giản một điều là khi cầm lên, phím nguồn sẽ gần như luôn luôn nằm ngay đầu ngón tay trỏ của bạn, cùng với hai phím volume. Ba phím này nằm sát cụm camera và rất dễ tiếp cận, cả với những người có bàn tay nhỏ.
Máy có viền màn hình rất mỏng, nó mang lại ưu điểm là máy sẽ rất gọn mặc dù màn hình lên tới 5,2″. Để cho dễ hình dung, chiếc Galaxy Nexus màn hình 4,7″ có kích thước 135 x 68 mm còn G2 màn hình 5,2″ có kích thước 138 x 70mm. Màn hình tăng lên 0,5″ nhưng kích thước của máy tăng lên rất ít.
Thứ to nhất và nổi nhất khi nhìn vào G2 đó là màn hình. Ngoài hai cái viền hai bên, cạnh trên và dưới của máy cũng rất nhỏ, cho nên mặc dù 3 phím chức năng cơ bản được đặt nằm trên màn hình nhưng diện tích hiển thị vẫn rất lớn. Vỏ và toàn bộ mặt sau của máy làm bằng nhựa, mặt lưng được làm họa tiết đường kẻ xiên nhìn khá đẹp tuy nhiên chất liệu nhựa bóng lại quá rít, bám nhiều dấu vân tay nên cảm giác không được vệ sinh cho lắm.
Màn hình
Màn hình là thứ mình thích nhất của G2, màn hình rất đẹp, rất trong và nhìn rất nổi. Mọi thứ xuất hiện trên màn hình của máy đều rất tuyệt vời, font chữ mịn màng, màu sắc tươi tắn và chính xác.
Camera
Một điểm mới trên camera của G2 mà không nhiều máy hiện nay có được đó là khả năng chống rung quang học (OIS) khi chụp ảnh và quay phim. Bạn có thể hiểu chống rung quang học đại loại là nguyên cái cụm camera phía sau có thể tự di chuyển và trôi theo các chiều tương ứng ngược với chiều chuyển động (run) của tay, từ đó giảm thiểu tình trạng khung hình bị rung lắc.
Trên G2, chức năng OIS hoạt động khá hiệu quả trong lúc chụp ảnh, còn khi quay phim thì không phát huy tác dụng mấy. OIS giúp bạn có được những bức ảnh rõ nét mặc dù tay hơi run nhẹ, nhớ là chỉ run nhẹ thôi nhé, nếu bạn cố tình run mạnh hơn thì hình vẫn sẽ bị mờ như thường. Dưới đây là tấm ảnh mình chụp lúc ngồi trong xe hơi tầm khoảng 6 giờ chiều, chụp qua cửa kính của xe trong khi đang chạy với vận tốc khoảng 60km/h.
Do giao diện chụp ảnh không có nhiều đổi mới nên mình sẽ đi thẳng vào yếu tố chất lượng ảnh. Nhìn tổng quan thì camera của G2 cho chất lượng ảnh khá tốt, đặc biệt là khi xem trên màn hình của máy, còn khi xem trên máy tính thì chất lượng có phần kém hơn.
Ở điều kiện đủ sáng, trời nhiều nắng, camera cho chất lượng ảnh rất tốt, chi tiết lên đều, hình ảnh mịn và có độ bão hòa màu sắc rất cao, hình ảnh sắc nét nhưng hơi thiếu tông màu tối nên ảnh có vẻ hơi dư sáng.
Còn hôm nào trời thiếu nắng, nhiều mây thì hình ảnh trông mù mù, thiếu sắc màu tối và bắt đầu có hiện tượng mất chi tiết. Lúc trời nhiều mây, ánh sáng không được tốt nên máy bắt đầu quá trình xử lý hình ảnh để đảm bảo chất lượng sau cùng. Cụ thể là máy sẽ cố gắng khử noise (giảm nhiễu) khi ảnh thiếu sáng, do đó bức ảnh sau cùng bị làm mịn hơi quá tay, bề mặt của mọi thứ nhìn không còn được tự nhiên và tất nhiên là những chi tiết như họa tiết, vân bề mặt của đồ vật cũng sẽ bị bay mất do ảnh hưởng của quá trình làm mịn khử noise.


